Đi bơi là hoạt động thể chất quen thuộc, nhưng sau khi bơi, nhiều người gặp tình trạng ngứa hoặc khó chịu vùng kín và từ đó lo ngại đi bơi có bị lây sùi mào gà không? Cùng ECO Pharma tìm hiểu thực hư việc đi bơi có lây sùi mào gà không qua bài viết dưới đây!

Đi bơi gần như không làm lây sùi mào gà nếu chỉ tiếp xúc với nước hồ bơi. Trong điều kiện hồ bơi được vệ sinh và khử khuẩn đúng quy chuẩn, nguy cơ lây nhiễm được đánh giá là rất thấp, hầu như không đáng kể.
Nguyên nhân là vì virus HPV – tác nhân gây sùi mào gà, lây truyền chủ yếu qua tiếp xúc da kề da thân mật, đặc biệt khi có quan hệ tình dục hoặc cọ xát trực tiếp với vùng da hay niêm mạc đang mang virus. HPV không lây qua nước và không thể gây nhiễm chỉ bằng việc ngâm mình hoặc bơi trong hồ.
Bên cạnh đó, môi trường hồ bơi có nồng độ chất khử khuẩn và sự pha loãng liên tục của nước, khiến virus không thể duy trì khả năng lây nhiễm. Tuy nhiên, nguy cơ lây nhiễm không đến từ nước hồ bơi không có nghĩa là có thể bỏ qua vệ sinh cá nhân. Nếu có rủi ro, chúng thường liên quan đến việc tiếp xúc trực tiếp da với da hoặc dùng chung vật dụng cá nhân tại khu vực bơi, chứ không phải do nước hồ bơi. (1)
Xem thêm: Sùi mào gà lây qua đường nào? 6 con đường lây nhiễm chính
HPV (Human Papillomavirus) là một nhóm virus rất phổ biến. Một số chủng như HPV 6 và 11 có thể gây sùi mào gà. Virus này lây truyền chủ yếu qua tiếp xúc trực tiếp giữa da hoặc niêm mạc của hai người.
Con đường lây nhiễm quan trọng nhất của HPV là tiếp xúc da với da thân mật, đặc biệt trong hoạt động tình dục. Khi vùng da hoặc niêm mạc ở cơ quan sinh dục, hậu môn hoặc miệng tiếp xúc trực tiếp với vùng đang mang virus, HPV có thể truyền sang người khác. Việc lây nhiễm không chỉ xảy ra khi giao hợp mà còn có thể xảy ra trong các hình thức tiếp xúc gần gũi khác. Ngay cả khi người mang virus không có biểu hiện rõ ràng, họ vẫn có khả năng lây truyền HPV.
Sau khi tiếp xúc, HPV xâm nhập vào cơ thể qua những vết trầy xước rất nhỏ hoặc tổn thương vi thể trên da và niêm mạc. Vì cần tiếp xúc trực tiếp với vùng có virus để xâm nhập, HPV không lây qua nước và không lây qua các tiếp xúc gián tiếp như bơi lội hay ngâm mình.
Do đó, HPV được xếp vào nhóm virus lây truyền chủ yếu qua đường tình dục, chứ không phải qua môi trường nước hay các sinh hoạt thông thường.
Ngoài cơ chế lây truyền của HPV, môi trường hồ bơi không phải là yếu tố thuận lợi để virus này tồn tại và gây nhiễm cho người khỏe mạnh. Cụ thể những lý do sau:
Nước hồ bơi đạt chuẩn luôn được xử lý bằng các chất khử khuẩn như chlorine hoặc hypochlorite kết hợp với hệ thống lọc tuần hoàn. Các nghiên cứu trong phòng thí nghiệm cho thấy HPV có thể bị bất hoạt bởi các chất oxy hóa mạnh. Mặc dù điều kiện thí nghiệm không hoàn toàn giống môi trường hồ bơi thực tế, nhưng nhìn chung HPV không bền vững khi ở ngoài cơ thể người và dễ bị ảnh hưởng bởi hóa chất khử khuẩn trong nước đã qua xử lý.
Ngay cả khi các hạt virus HPV hoặc DNA của virus được phát hiện trong nước hồ bơi, đây chỉ phản ánh sự hiện diện của vật liệu di truyền, không chứng minh virus còn hoạt tính lây nhiễm. Các nghiên cứu quan sát phát hiện DNA HPV trong nước hồ bơi cho thấy virus có thể được đưa vào nước từ cơ thể người bơi, nhưng khi virus bị pha loãng trong khối lượng nước rất lớn và bị tác động bởi hệ thống lọc và hóa chất, khả năng virus này còn sống và gây nhiễm là rất thấp.
Cơ chế lây truyền của HPV có những giới hạn sinh học rõ ràng. Virus HPV là virus phi vỏ bọc và không có cơ chế di chuyển chủ động. Để lây nhiễm, HPV cần tiếp xúc trực tiếp với da hoặc niêm mạc có vi tổn thương, chứ không thể tự “trôi” trong nước và xâm nhập da/niêm mạc khỏe mạnh. Điều này giải thích tại sao tiếp xúc trực tiếp da-với-da ở khu vực sinh dục hoặc niêm mạc mới là con đường lây chính, thay vì tiếp xúc gián tiếp qua nước.

Việc đi bơi không phải là nguyên nhân trực tiếp gây lây bệnh. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, nguy cơ viêm nhiễm hoặc lây bệnh có thể xảy ra, cụ thể:
Khi nói đến việc đi bơi có thể liên quan đến nguy cơ lây sùi mào gà, yếu tố cần lưu ý không nằm ở nước hồ bơi, mà chủ yếu liên quan đến việc tiếp xúc gián tiếp qua các vật dụng cá nhân dùng chung. Đây không phải là con đường lây truyền chính của HPV sinh dục, nhưng được xem là tình huống có khả năng xảy ra hơn trong môi trường bơi lội công cộng.
Một trong những tình huống thường gặp là dùng chung khăn tắm hoặc khăn lau người tại khu vực thay đồ. Khăn ẩm có thể giữ lại tế bào da bong tróc, dịch tiết và nhiều loại vi sinh vật. Với HPV, chưa có bằng chứng rõ ràng cho thấy virus này lây qua khăn giống như lây qua tiếp xúc thân mật. Tuy vậy, về mặt vệ sinh, việc dùng chung khăn vẫn tiềm ẩn rủi ro nhất định.
Đồ bơi hoặc đồ lót dùng chung, đặc biệt là đồ bơi thuê, cũng là yếu tố cần được nhắc đến. Môi trường ẩm ướt kết hợp với sự cọ xát ở vùng kín có thể gây kích ứng hoặc tạo ra những tổn thương rất nhỏ trên da. Nếu đồ bơi không được giặt và khử khuẩn đúng cách, các vấn đề thường gặp là nấm da hoặc viêm nhiễm vi khuẩn.
Một nguy cơ rõ ràng hơn đến từ dao cạo râu hoặc dao cạo lông vùng kín dùng chung trong khu tắm hoặc phòng thay đồ. Dao cạo rất dễ gây trầy xước da, tạo điều kiện cho nhiều tác nhân gây viêm nhiễm xâm nhập, bao gồm cả virus.
Ngoài ra, ngồi trực tiếp bằng da trần lên ghế đá hoặc ghế nhựa công cộng khi da đang ẩm hoặc có vết xước cũng là tình huống cần lưu ý. Khả năng lây HPV sinh dục theo cách này được đánh giá là rất thấp, nhưng vẫn làm tăng nguy cơ nhiễm các bệnh da liễu khác.
Trong môi trường hồ bơi, nguy cơ lây nhiễm HPV có thể liên quan đến các hành vi tiếp xúc da với da thân mật có thể xảy ra tại đó. HPV lây truyền chủ yếu qua tiếp xúc trực tiếp giữa da hoặc niêm mạc, đặc biệt ở vùng sinh dục và không cần có hoạt động tình dục mới xảy ra lây nhiễm.
Khi có các hành vi như ôm ấp, cọ xát cơ thể hoặc tiếp xúc vùng sinh dục trong nước hay ở khu vực quanh bể, nguy cơ lây HPV có thể xuất hiện do da tiếp xúc trực tiếp trong thời gian đủ lâu. Tình huống này cũng có thể xảy ra tại phòng xông hơi trong khu vực hồ bơi, nơi da thường ở trạng thái ẩm và mềm, dễ xuất hiện các vi tổn thương tạo điều kiện cho virus xâm nhập.
Sau khi đi bơi, nhiều người bị ngứa hoặc nổi mẩn vùng kín và dễ lo lắng mình mắc bệnh xã hội. Tuy nhiên, trong đa số trường hợp, tình trạng này liên quan đến kích ứng da, độ ẩm và vệ sinh sau bơi hơn là bệnh lây qua đường tình dục. Cụ thể:
Sau khi đi bơi, nhiều người bị ngứa, rát hoặc đỏ da và lo lắng đó là dấu hiệu bệnh lây nhiễm. Tuy nhiên, trong đa số trường hợp, đây chỉ là viêm da tiếp xúc do clo trong nước hồ bơi. Đây là phản ứng kích ứng da, không phải dị ứng thật và cũng không phải bệnh xã hội.
Clo và các chất khử trùng trong hồ bơi có thể làm mất lớp dầu bảo vệ tự nhiên của da. Khi lớp bảo vệ này bị suy yếu, da dễ bị khô, ngứa, châm chích hoặc bong nhẹ, đặc biệt nếu bơi lâu, bơi thường xuyên hoặc có làn da nhạy cảm.
Các triệu chứng thường xuất hiện ngay sau khi bơi hoặc vài giờ sau đó, bao gồm ngứa rát da, mẩn đỏ nhẹ, khô da và đôi khi kèm cảm giác rát mắt hoặc khô niêm mạc. Những biểu hiện này thường không nguy hiểm và có thể tự giảm khi da được nghỉ ngơi và chăm sóc đúng cách.
Viêm da do clo dễ bị nhầm với bệnh xã hội vì vùng kín là nơi da mỏng, nhạy cảm. Thêm vào đó, đồ bơi ẩm và bó sát làm tăng ma sát và giữ hóa chất trên da lâu hơn, khiến cảm giác ngứa rát rõ rệt hơn, đặc biệt ở người có cơ địa da nhạy cảm hoặc tiền sử viêm da cơ địa.

Sau khi đi bơi, vùng kín thường ở trạng thái ẩm ướt, bí hơi và dễ mất cân bằng pH, đặc biệt nếu mặc đồ bơi bó sát trong thời gian dài. Đây là điều kiện thuận lợi để nấm Candida hoặc nấm bẹn phát triển, đặc biệt là ở người hay đổ mồ hôi hoặc có cơ địa nhạy cảm.
Biểu hiện thường gặp của nhiễm nấm là ngứa tăng về chiều tối, cảm giác rát hoặc khó chịu. Với nấm bẹn, da có thể đỏ, ngứa và xuất hiện mảng tổn thương có ranh giới khá rõ. Ở nữ giới, nhiễm nấm có thể kèm khí hư vón cục hoặc mùi bất thường; còn ở nam giới, thường gặp ngứa quy đầu hoặc vùng bẹn.
Ngoài nấm, một số viêm nhiễm do vi khuẩn cũng có thể xuất hiện sau khi đi bơi, nhất là khi vùng kín bị kích ứng hoặc vệ sinh chưa phù hợp. Trong những trường hợp này, tình trạng như viêm âm đạo do vi khuẩn hoặc viêm đường tiết niệu có thể xảy ra do môi trường vùng kín bị thay đổi. Các loại vi khuẩn vốn có trên da hoặc tồn tại trong môi trường ẩm ướt lại có thể gây viêm da hoặc viêm nang lông nếu vệ sinh không đảm bảo.
Để hạn chế nguy cơ viêm nhiễm và các bệnh lây truyền qua tiếp xúc thân mật khi đi bơi công cộng, bạn nên chủ động phòng tránh ngay từ khâu vệ sinh cá nhân, lựa chọn hồ bơi và cách sinh hoạt sau bơi. Dưới đây là những cách phòng tránh:

Có thể thấy rằng, “đi bơi có bị lây sùi mào gà không?” phụ thuộc chủ yếu vào hành vi tiếp xúc da kề da thân mật, chứ không phải bản thân nước hồ bơi. Khi chỉ bơi lội thông thường, giữ vệ sinh cá nhân tốt và tránh dùng chung đồ dùng, nguy cơ lây nhiễm HPV sinh dục là rất thấp. Việc nắm rõ cơ chế lây truyền giúp phân biệt đúng giữa kích ứng, nấm hoặc viêm da sau bơi với các bệnh lây qua đường tình dục, từ đó chủ động bảo vệ sức khỏe một cách khoa học.